HOẠT ĐỘNG TRẢI NGHIỆM SÁNG TẠO CỦA K39 GDCD TẠI BẢN LÁC (MAI CHÂU - HÒA BÌNH) VÀ KHU DI TÍCH K9 - ĐÁ CHÔNG (HÀ NỘI)

Thứ ba - 25/04/2017 07:34
HOẠT ĐỘNG TRẢI NGHIỆM SÁNG TẠO CỦA K39 GDCD TẠI BẢN LÁC (MAI CHÂU - HÒA BÌNH) VÀ KHU DI TÍCH K9 - ĐÁ CHÔNG (HÀ NỘI)
Khu du lịch Bản Lác – Mai Châu – Hòa Bình
Bản Lác - Mai Châu: nơi in đậm bản sắc văn hóa người Thái trắng. 5 dòng họ người dân tộc Thái sinh sống ở bản Lác là Hà, Lò, Vì, Mác, Lộc. Tới nay, bản đã tồn tại được 700 năm. Trước đây dân bản chỉ sống dựa và nghề trồng lúa nương và dệt thổ cẩm. Sau này, vẻ đẹp tiềm ẩn của bản Lác đã dần được du khách khám phá. Và cũng từ đó mọi người trong bản đều làm về du lịch và cái tên bản Lác là một trong những vùng trọng điểm về du lịch ở Mai Châu, rộng hơn nữa nhiều người ví nơi đây như một “điểm sáng” trên bản đồ du lịch Việt Nam.
Ngày 17/4 vừa qua, chúng tôi đã được tham gia chuyến đi trải nghiệm tại đây.

Đó là khu du lịch thuộc huyện miền núi Mai Châu, tỉnh Hòa Bình, bản Lác cách Hà Nội khoảng 140 km, là nơi thích hợp cho nhóm bạn bè cùng đi dã ngoại để khám phá nếp sống của người Thái đen nơi rẻo cao. Từ Hà Nội, đi ô tô mất khoảng hơn 3 tiếng để lên đến được huyện Mai Châu. Bản Lác như món quà của núi rừng dành tặng những ai yêu thích sự bình yên, tĩnh lặng để cùng hoà mình vào không gian khoáng đạt mướt màu xanh của núi rừng Hoà Bình.


Em là cô gái H'Mông
Mắt nâu, da sẫm, tấm lòng trong veo
Lớn lên bên những suối reo
Đồng xanh, đất đỏ, núi đèo cheo leo
Đến quê em phải trèo đèo
Băng đường trơn trợt, xóm nghèo xa xa.
             

Con đường nối giữa thị trấn Mai Châu và Bản Lác phải đi qua dốc Cun dài 12 km, cheo leo, uốn lượn và thách thức các tay lái trên những vách núi cao lên mãi giữa lưng trời. Càng lên cao, cảnh vật như hùng vĩ, nên thơ hơn trong mắt người lữ khách. Đứng trên dốc núi nhìn xuống, đôi khi biển mây trắng xóa che khuất tầm nhìn phía dưới khiến bạn phải ngạc nhiên thích thú.
Đi tiếp đến đèo Thung Nhuối, từ trên đèo cao bạn đã thấy huyện lỵ Mai Châu xinh đẹp hiện ra dưới tầm mắt, một thung lũng xinh xắn với những ngôi nhà sàn lọt thỏm giữa không gian, tỏa làn khói lam trắng mỏng.             

 

Đi sâu vào trong, Bản Lác dần hiện ra giữa màu xanh biếc xa xăm của lúa non trinh dưới thung lũng trải tràn. Đi dạo một vòng trong bản, bạn sẽ không thấy bất kỳ hành động chèo kéo du khách hay mời mọc mua hàng. Các mặt hàng như khăn quàng cổ, váy xòe Thái, những chiếc ví xinh xắn, cung, nỏ, sáo trúc, mõ trâu, chiêng, tù và, sừng trâu… được bày bán trước cửa nhà, bạn có thể lấy để thử, chụp ảnh mà không sợ bị để ý hay than phiền, kể cả không mua cũng chẳng khiến chủ hàng buồn lòng..

      
Chúng tôi dừng chân tại số nhà 19, ăn, ngủ và sinh hoạt tại đây, điều đặc biệt là chúng tôi được nghỉ tại một nhà sàn cao và mát mẻ.
Ghé thăm bản Lác, chúng tôi không thể bỏ qua những món ăn đặc sản nơi này. Chúng tôi được chủ nhà mời uống rượu cần, ăn cơm lam với thịt nướng, kèm theo rất nhiều món ăn dân tộc mà bất kỳ ai từng một lần nếm thử sẽ không thể nào quên như gà gói lá dong nướng, cá suối hấp, măng đắng xào, xôi nếp nương…

    Vào buổi chiều, thầy giáo và ban tổ chức đã tổ chức một cuộc thi bổ ích đó là cuộc thi “ săn ảnh ”. Nhóm 4 bằng sự đoàn kết và nhanh nhẹn đã giành chiến thắng. Cuộc thi giúp chúng tôi có nhiều trải nghiệm mới và nhiều bài học bổ ích như phát huy hiệu quả tính đoàn kết, hợp tác, nhanh nhẹn...

 
Vào buổi tối, chúng tôi được giao lưu với đoàn ca múa nhạc của Bản, như giao lưu văn nghệ, nhảy sạp, uống rượu cần, chính  là một trong những đặc trưng mang đậm bản sắc văn hóa nơi đây. Chúng tôi được hòa mình trong không gian của người Thái với những điệu xòe, những câu ca đằm thắm và điệu nhạc tình tứ, mê đắm lòng người hay cùng người bản địa nhảy sạp đến vã mồ hôi. Cứ khi kết thúc cả chủ và khách lại cùng nhau tụ tập một góc để thưởng thức vị ngọt ngào của rượu cần. Trong không khí nơi đây, những đôi má thiếu nữ, nụ cười của những chàng trai như hồng hơn nhưng không phải bởi say men rượu mà là say tình người, say trước ánh mắt nồng nàn của tình cảm nơi đây.



Kết thúc một ngày trải nghiệm tại nơi bình yên này, chúng tôi xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến người thầy đã tạo cho tất cả chúng tôi trong chuyến hoạt động trải nghiệm ý nghĩa này. Có lẽ, nó sẽ để lại nhiều niềm vui, nhiều điều bổ ích trong hành trình sinh viên của chúng tôi. Chắc chắn rằng, tất cả chúng tôi sẽ nhớ rất nhiều, sẽ mãi là những kí ức đẹp nhất khi được học tập và sống dưới mái nhà mang tên “Giáo dục Chính trị”.
  1. Khu di tích K9 – Đá Chông
Hành trình ngày thứ 2 tham quan du lịch của đoàn K39- Giáo dục công dân

Sinh ra và lớn lên chúng con chưa được một lần gặp Bác, song tìm về lịch sử, lần theo dấu chân Người lòng chúng con không khỏi bồi hồi, xúc động. Chúng con nguyện học tập tấm gương đạo đức sáng ngời của Bác, nguyện trung thành đi theo con đường mà Bác đã chọn.
Bác sống như trời đất của ta
Yêu từng ngọn cỏ mỗi nhành hoa
Tự do cho mỗi đời nô lệ
Sữa để em thơ, lụa tặng già.
K9 Nằm trên núi U Rồng thuộc dãy Tản Viên, Đá Chông mang vẻ đẹp nguyên sơ tĩnh mịch với những hàng thông xù xì, vạm vỡ, lá kim vi vút bốn mùa. Xen kẽ là những loài cây gỗ lớn lá rộng có hàng trăm, hàng ngàn năm tuổi, từng là căn cứ địa của Trung ương và Hồ Chủ Tịch thuộc địa phận Đá Chông (Ba Vì, tỉnh Hà Tây cũ nay thuộc thành phố Hà Nội) cách trung tâm Thủ đô Hà Nội khoảng 70km.
Tháng 5/1957, trong một lần đi kiểm tra Trung đoàn 36, Sư đoàn 308 diễn tập bên sông Đà, buổi trưa, Hồ Chủ Tịch nghỉ ăn cơm tại một khu đồi ở Đá Chông. Người đã nhận ra linh khí trong thế núi hình sông của vùng đất này. Dãy Tản Viên Sơn ở phía Đông, dãy Thiết Sơn ở phía Tây lại thêm Đà giang độc đáo liền kề, xét theo phong thủy thật là đắc địa cho việc dựng căn cứ. Người trao đổi với các đồng chí trong đoàn muốn chọn nơi này làm khu căn cứ của Trung ương, đề phòng đế quốc Mỹ mở rộng chiến tranh phá hoại bằng không quân ra miền Bắc. Đây là khu vực ở độ cao chừng 250m, diện tích rộng 234 ha, phần lớn là đồi rừng, có 2 hồ rộng, có nhiều đá nhọn như chông, như mác chĩa thẳng lên tạo thế bên sông Đà, vì vậy nhân dân gọi là Đá Chông. Còn K9 là tên biệt danh đặt cho khu căn cứ tránh tình báo dịch được. Ngày nay gọi là khu di tích K9 - Đá Chông.





Khi khu căn cứ Đá Chông bắt đầu hình thành, Cục Doanh trại (Tổng cục Hậu cần, Bộ Quốc phòng) xây dựng ngôi nhà này cùng hệ thống hầm hào, công sự xung quanh từ những năm 1960 và gọi tên là công trường K9. Ngôi nhà 2 tầng được thiết kế theo kiểu nhà sàn, ngôi nhà quen thuộc của Chủ tịch Hồ Chí Minh tại Hà Nội. Vì vậy ngôi nhà còn được gọi với cái tên thân mật là "Nhà sàn". Nhà được gắn biển "Nhà làm việc của Chủ tịch Hồ Chí Minh từ 1960 đến 1969". Trước ngôi nhà làm việc của Bác có hai cây vàng anh tỏa cành vươn lá xanh biếc. Đó là hai cây lưu niệm do Anh hùng vũ trụ Liên Xô Giécman Titốp và phu nhân của Thủ tướng Trung Quốc Chu Ân Lai, bà Đặng Dĩnh Siêu, trồng khi đến thăm Bác.


Trong những năm Mỹ đánh phá Hà Nội và các tỉnh miền Bắc, Hồ Chủ tịch và trung ương đã nhiều lần lên K9 làm việc và nghỉ ngơi. Khu căn cứ có 3 khu vực: Khu A dành cho Bộ Chính trị họp và tiếp khách; khu B dành cho các đồng chí lãnh đạo nghỉ; khu C dành cho các đồng chí bảo vệ và phục vụ.
Từ "nhà sàn" xuống đồi, từng bậc và chiếu nghỉ được trải bằng sỏi cuội (có 81 bậc). Con đường được làm cùng thời điểm với ngôi nhà 2 tầng, Hồ Chủ tịch yêu cầu đổ sỏi cho mát khi anh em định lát gạch. Nhìn Người mỗi lần leo dốc rèn luyện thân thể anh em tự đặt tên cho đường là “Đường rèn luyện sức khoẻ”. Cách con đường này không xa còn có cả bãi đỗ cho máy bay trực thăng.
Khi Hồ chủ tịch qua đời (2/9/1969), Bộ Chính trị và Quân ủy Trung ương quyết định chọn Khu căn cứ Đá Chông (K9) để xây dựng thêm công trình “Ngôi nhà kính”, “Hầm ngầm” phục vụ nhiệm vụ giữ gìn thi hài Bác do nơi đây bảo đảm được các yếu tố: yên tĩnh, bí mật, thuận tiện giao thông. Nhà kính được các chuyên gia y tế Liên Xô sử dụng trong 6 năm chiến tranh (1969 - 1975) để thực hiện nhiệm vụ giúp đỡ Việt Nam giữ gìn lâu dài thi thể Hồ Chủ tịch.
Khu di tích Đá Chông K9 mật danh K9 được đổi thành K84. Khi Bác của chúng ta đi vào cõi vĩnh hằng, nơi đầu tiên ướp bảo quản thi hài Bác là Viện quân y 108, cơ sở đó gọi là K75 A. Hội trường Ba Đình nơi tổ chức lễ viếng Bác từ ngày 6 tới 9/9/1969 gọi là K75 B. Tới khi đưa Bác lên yên nghỉ ở Khu di tích Đá Chông thì gọi là K84 (tức là K75 + K9 = K84).
Cuối năm 1970 do Mỹ - Ngụy tập kích bằng máy bay trực thăng xuống một vị trí ở gần thị xã Sơn Tây, cho nên thi hài Bác lại được chuyển về Viện quân y 108.
Từ ngày 24/12/1969, thi hài Hồ chủ tịch được chuyển từ Hà Nội lên K9. Khu căn cứ Đá Chông bước vào giai đoạn thực hiện nhiệm vụ đặc biệt “Giữ yên giấc ngủ của Người”. Trong thời gian giữ gìn thi hài Bác ở đây, nhiều lần các đồng chí trong Bộ Chính trị và Trung ương Cục miền Nam ra công tác đều lên thăm viếng Người.

Ngày 18/7/1975, thi hài Hồ Chủ tịch được di chuyển về công trình Lăng của Người tại Ba Đình lịch sử.
Trong khu di tích có 3 chiếc xe: xe UAZ cứu thương biển số FH-1468, xe Zin 157 biển số 470-189 cùng chiếc xe Páp biển số 31-162 là những “người bạn chiến đấu” thân thuộc đã cùng cán bộ, chiến sĩ Đoàn 69 (đơn vị tiền thân của Bộ Tư lệnh bảo vệ Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh) di chuyển thi hài Hồ chủ tịch 6 lần vượt qua mọi địa hình thời tiết, bảo đảm an toàn tuyệt đối.
      
K9 - Đá Chông là địa điểm đã được chính Bác Hồ chọn làm vị trí để dựng khu căn cứ của Trung ương trong thời chiến. Nhiều lần Bác Hồ cùng các đồng chí trong Bộ Chính trị đã làm việc ở K9.
Bác Hồ đã có 9 lần về Đá Chông ở các thời điểm:
- Lần thứ nhất vào mùa hè năm 1957.
- Lần thứ hai vào sáng ngày 23/2/1958.
- Lần thứ ba vào buổi sáng ngày 20/6/1959.
- Lần thứ tư vào sáng mồng 1 Tết Canh Tý năm 1960.
- Lần thứ năm vào tháng 3/1961, Bác đưa Đại sứ Trung Quốc Hà Vỹ lên Đá Chông.
- Lần thứ sáu Bác đưa đoàn Bà Đặng Dĩnh Siêu lên Đá Chông vào ngày 13/3/1961.
- Lần thứ bảy Bác đưa đoàn của Anh hùng phi công vũ trụ Giéc man Ti Tốp lên ngày 24/01/1962.
- Lần thứ tám Bác lên Đá Chông ngày 19/5/1963.
- Lần thứ chín là ngày 20/9/1964, Bác cùng một số Uỷ viên Bộ Chính trị và Uỷ viên dự khuyết Bộ Chính trị lên K9 trao đổi về tình hình đất nước sau sự kiện ngày 5/8/1964.
K9 Đá Chông cũng là nơi được chọn để gìn giữ thi hài của Bác trong những năm chiến tranh. Chuyến tham quan kết thúc vậy mà cảm xúc bồi hồi vẫn vẹn nguyên trong mỗi trái tim.

Tổng số điểm của bài viết là: 15 trong 3 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 3 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây