SƯ PHẠM HAI TRONG TÔI

Thứ sáu - 01/12/2017 08:26
SƯ PHẠM HAI TRONG TÔI

Xuân Hoà đông đầu mùa chớm lạnh
Những kí ức yêu thương thuở đầu
Chợt ùa về theo từng cơn gió
Sư phạm hai yêu thương gắn bó

Vậy là sắp tròn năm  mươi năm
Từ ngày mới bắt đầu thành lập
Mái trường nơi đây đã từng vậy
Nuôi ước mơ biết bao thế hệ

Ước mơ em làm cô giáo nhỏ
Đứng trước bao thế hệ học sinh
Truyền cho các em mai sau này
Đam mê tuổi trẻ xây đất nước

Thời gian trôi qua nhanh thật là
Tựa như một cơn gió thoảng qua
Nơi em ước mơ làm nghề giáo
Sắp đến giờ phút phải chia li

Bồi hồi lưu luyến những nơi đây
Khu giảng đường đến giờ học chung
Cùng thầy cô, bạn bè gắn bó
Giờ phút này sắp phải chia xa

Khi ta ở chỉ nơi đất ở
Khi ta đi đất hoá tâm hồn
Tạm biệt, tạm biệt ngôi nhà này
Sẽ chẳng thể nào có thể quên

Xin gửi vào đây một chút nắng
Xin gửi nơi đây một chút gió
Khi chia xa không bao giờ quên
Đại học sư phạm Hà Nội 2
      Với mỗi người , ngôi nhà là là tổ ấm yêu thương. Nơi ấy có biết bao người thân yêu đã vun vén hạnh phúc cho ta. Nhưng có một ngôi nhà nữa, ngôi nhà ghi dấu một thời tuổi trẻ sôi nổi, đầy hăm hở của chúng ta. Nó ôm ấp biết bao nhiêu kỉ niệm về tình thầy, tình bạn.  Nó chắp cánh cho  những ước mơ của ta bây tới chân trời trí tuệ. Ngôi nhà ấy của tôi chính là mái trường Đại học Sư phạm Hà Nội 2.
       Nơi đây đã in dấu một thời tuổi trẻ của tôi. Ước mơ bước vào giảng đường đại học thôi thúc tôi cố gắng học tập trong suốt ba năm quãng đời học sinh của tôi. Và giờ đây nó đã trở thành hiện thực. Bây giờ đã là một cô sinh viên năm ba gắn bó với ngôi trường này , có biết bao nhiêu là kỉ niệm từ ngày nhập trường, đến giờ học chung và cả những giờ chơi. Thật là thân thương nhưng nó cũng mang trong lòng tôi một nỗi đượm buồn.
       Bước vào khoảng thời gian là sinh viên năm nhất – quãng thời gian thật sự khó khăn đối với tôi khi đấu tranh tư tưởng giữa đi học tiếp và đi làm của gia đình với chính bản thân, nhưng rồi tôi có quyết định chọn con đường bước tiếp cánh cổng giảng đường đại học. Ngày tôi nhập học là một ngày mưa rào rất to, nó làm cho lòng tôi man mác một nỗi buồn rất lớn. Nhớ  về ngày nhập học cấp ba, nhớ chúng bạn khi mỗi đứa một môi trường mới, nỗi buồn không thể hoà nhập khi xa với chúng bạn khi vào học, sợ bị bỏ lại phía sau. Nhưng giờ đây ngôi trường này đã cho tôi biết bao nhiêu kỉ niệm và  bao nhiêu kỉ niệm thật đẹp của một thời tuổi trẻ - quãng đời sinh viên ngắn ngủi.
      Tôi yêu lắm sân trường này. Mỗi khoảng đất, mỗi chiếc ghế đá đều in những kỉ niệm của tôi về những lần đi học, những đợt ôn thi cuối kì,có thể là những buổi cùng dọn vệ sinh vất vả mà vui không xiết. Hàng cây vẫn đứng đó, lá vẫn reo vui từng ngày, nô đùa cùng gió như ngày tôi mới ngỡ ngàng bước vào cánh cổng giảng đường rộng lớn. Vâng mọi thứ vẫn như vậy nhưng chỉ có một điều thay đổi là tôi đang ngày càng trưởng thành hơn. Thấm thoát thời gian trôi nhanh thật, giờ tôi đã là sinh viên năm ba. Thời gian ơi xin hãy ngừng lại để tôi mãi là cô sinh viên được sống dưới ngôi nhà thân thương này.
     Nơi đây cũng lưu giữ bao nhiêu kỉ niệm đẹp về thầy cô, về những người bạn mà tôi yêu quý. Thầy cô của tôi luôn dịu dàng mà nghiêm khắc, hết lòng truyền lại cho bao bài học quý giá. Với tôi thầy cô như người mẹ hiền hai dạy dỗ, nâng bước cho chúng tôi chuẩn bị bước vào một xã hội xô bồ, tấp nập. Những người bạn là những người đồng hành tuyệt vời của tôi, luôn sát cánh bên tôi cùng tâm sự sẻ chia. Tất cả những người người anh, người chị, người em thân thiết và gắn bó với nhau trong một gia đình rộng lớn - Đại học sư phạm Hà Nội 2. Những tôi thất vọng và buồn bã nhất, nghĩ đến ánh mắt thầy cô trìu mến, bạn bè luôn sát cánh bên nhau là lòng tôi thấy ấm áp hơn.  Và tôi hiểu ra rằng, tuy không nói ra nhưng mọi người cũng cùng suy nghĩ với tôi.
      Ngôi trường còn ghi dấu trong tôi biết bao kỉ niệm tưng bùng, rộ rã những buổi liên hoan vui vẻ, ôn hoà. Những ngày tháng tuyệt vời này lần lượt trôi đi để trong tôi bao kỉ niệm , những luyến tiếc về ngày hom qua và cái ngày gọi là tương lai phía trước. Trong lòng tôi hiện nên một nỗi buồn man mác. Chỉ còn hai năm nữa là phải chia xa mái trường rồi.
      Cũng chính từ ngôi nhà này - Đại học sư phạm sư phạm Hà Nội 2 chúng tôi có những chuyến đi thực tế ý nghĩa, những bài học quý báu, thấm thía hơn những lời thầy cô dạy dỗ chúng tôi trên giảng đường. Một chuyến đi thực tế ngắn ngủi ăn cùng nhau, ngủ cùng nhau. Và tôi thấy mình thật may mắn khi có họ là bạn. Chuyến đường dài băng băng quả thật là như một cực hình đối với một đứa say xe như tôi. Nhưng lúc đó tôi có những người bạn chăm sóc: chỉ là hành động vỗ lưng, đưa cho tôi cái vỏ quýt, chai nước lọc…nhưng tôi thật sự cảm động.  Những buổi tối bên nhau chạy sang phòng nhau chơi rồi cả bọn phá nên cười vì những trò chơi như các em học sinh lớp 1.
 
   Những ngày trải nghiệm dọc miền trung là khoảng thời gian ý nghĩa nhất đối với mỗi đứa chúng tôi. Quãng thời gian ăn ở với nhau đúng một tuần, dọc miền trung cho tôi thêm hiểu Tổ quốc Việt Nam tôi đẹp như thế nào nhưng cũng thấm thía hơn về cuộc sống gian lao, vất vả của nhân dân miền trung.
           “Đẹp làm sao Tổ quốc ta ơi 
            Bao thế hệ cha ông góp sức
            Máu cha ông đã rơi
            Bờ cõi mãi giữ gìn”
         Dải đất miền trung nơi chúng tôi đặt chân về thăm lại Quê Bác, bãi biển Cửa Lò, viếng thăm mộ Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Thành cổ Quảng Trị, Ngã ba  Đồng Lộc, lăng Minh Mạng, lăng Tự Đức, nghe ca Huế trên sông Hương, bãi biển Mỹ Khê, Phố cổ Hội An. Vào những buổi tối cả bọn lại đi thăm quan thành phố, có lúc lại rủ nhau mua đồ về phòng ăn vặt rồi phá lên cười. Nhưng qua chuyến đi để lại cho chúng tôi những kí ức thật đẹp về thời sinh viên ngắn ngủi, hiểu thêm về nhau hơn.
 

  Những dòng tâm sự ngắn ngủi này không thể nào nói lên hết những điều tâm sự trong lòng mình nhưng tôi cảm ơn cuộc đời đã cho tôi gắn bó với ngôi trường này. Thầm ước cho thời gian ngùng trôi đi, nhưng đó là một điều không thể nào, thời gian trôi đi như những cơn sóng dập dềnh ra khơi không thể nào quay lại.  Hãy sống hết mình với thời gian tuổi trẻ của mình. Với ngôi nhà thân thương này – nơi gắn bó một thời thanh xuân của mình với biết bao kỉ niệm. Hãy cố gắng hết sức mình để chia xa có những hồi ức thật đẹp bên thầy cô và bạn bè.
     Nguyễn Thị Thắm 
      K41A- GDCT

    


 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây